Friday, June 1, 2012

Về miền Tây thăm những “ông già Nam Bộ”

Chúng tôi lên đường để tìm lại chút dấu xưa lưu giữ hồn Nam Bộ. Và, chúng tôi đã gặp- thật kỳ diệu, dẫu tuổi tác khác nhau, thời đại khác nhau, hoàn cảnh sống khác nhau,… nhưng dường như, đã có một mối dây mật thiết xuyên suốt của tính cách Nam Bộ từ đời này sang đời khác.

Cũng như đất trời, bao năm tháng cứ tiếp nối đi qua, mà mỗi ngày đến cũng đều là ngày mới! Ở một góc khuất nào đó trong bộn bề cuộc sống, chợt lắng lòng với những “ông già Nam Bộ”…

“Nhớ câu kiến nghĩa bất vi”

Theo Đường tỉnh 26, từ TP Bến Tre đi Ba Tri chừng 35km. Nắng vàng chói chang, nắng như lửa đốt. Dẫu vậy, đường “lên mộ” cụ Nguyễn Đình Chiểu- cách nói rất thân thiết của người dân Ba Tri, luôn có cảm giác mát lành khi băng qua những cánh đồng lúa xanh, những vườn dừa như bất tận.

“Thần tượng” trong lòng dân

Thật ngẫu nhiên, tưởng như có một sợi dây liên kết vô hình nào đấy, khiến chúng tôi gặp cụ Phan Minh Trí- đầu tóc bạc phơ, lưng còng, cười móm mém. Đã 90 tuổi, từ TP Hồ Chí Minh có dịp về xứ sở “ba đảo dừa xanh” Bến Tre, cụ nhất định phải tới thăm mộ nhà thơ “Lục Vân Tiên” Nguyễn Đình Chiểu ở xã An Đức, huyện Ba Tri.

Ở đây, không ai mà không biết đường “lên mộ”- cách nói rất thân thiết của người dân. Cảnh vật, lối đi như ru lòng du khách trở về với ngày xưa. Nhà thờ cũ trước đây được xây dựng vào năm 1972 nhỏ, gọn nhưng trang trọng. Đến nay vẫn còn trong khuôn viên Khu di tích với nhiều cây cao bóng cả.

Trong nhà thờ, ngoài tượng và bài vị thờ cụ Đồ Chiểu, còn có treo chân dung các vị anh hùng dân tộc như Trương Định, Thủ Khoa Huân, Võ Duy Dương, Nguyễn Trung Trực, Phan Tòng,... và trích đoạn những tác phẩm văn học nổi tiếng của cụ Đồ. Nhà thờ nhỏ khi xưa, nay được dùng làm văn phòng Hội Đông y, như một cách tưởng nhớ nhà thơ yêu nước, vừa dạy học, vừa bốc thuốc cứu người. Cụ Trí ngắm nhìn ngôi nhà thờ rất lâu, rồi quay qua bảo: “Tui cũng làm thầy thuốc Đông y, thiệt là ngưỡng mộ cụ Đồ Chiểu”.

Mặc dù sinh ra ở Huế, đậu tú tài ở Gia Định năm 1843, nhưng 21 năm cùng sống, cùng yêu, cùng ghét- nên Ba Tri xem cụ Đồ Chiểu như là người của quê hương xứ sở. Có lẽ danh xưng “ông già Ba Tri” cũng bắt nguồn từ đó. Dường như không người dân Nam Bộ nào không biết ngâm nga vài câu Lục Vân Tiên “Nhớ câu kiến nghĩa bất vi/ Làm người thế ấy cũng phi anh hùng…”

Sức sống của những vần thơ Đồ Chiểu bởi chất thơ cũng là cốt cách người Nam Bộ- những người đi khai phá, bất khuất trước hiểm nguy và quyền lực, nghĩa khí “giữa đường thấy việc bất bằng chẳng tha” và không màng danh lợi “làm ơn há dễ trông người trả ơn”. Người Nam Bộ đã tìm thấy hình ảnh và “thần tượng” của mình bằng bản chất trượng phu, hào phóng, trọng nhân nghĩa của Hớn Minh, Tử Trực, ông Quán, ông Ngư, ông Tiều. Thể hiện đúng khát vọng vươn lên đạo làm người của cư dân vùng đất mới.

“Chở bao nhiêu đạo thuyền không khẳm…”

Đến với khu mộ cụ Đồ Chiểu, chúng tôi như được sống lại cùng không gian, thời gian mà nhân vật Lục Vân Tiên trượng nghĩa “Trai thời trung hiếu làm đầu…” và tính cách khí khái, thanh cao của nhà thơ Nguyễn Đình Chiểu.

Hẳn nhiều người chưa quên, khi Pháp đánh chiếm Gia Định năm 1859, cảm nhận sự hy sinh anh dũng của những nông dân chân đất, Nguyễn Đình Chiểu viết bài Văn tế Nghĩa sĩ Cần Giuộc vô cùng thống thiết. Và lần đầu tiên, người nông dân- chiến sĩ đã hiện lên rõ nét trong văn học. Những người chỉ “cui cút làm ăn- toan lo nghèo khó” mà “việc cuốc việc cày việc bừa việc cấy tay vốn quen làm; tập khiên tập súng tập mác tập cờ mắt chưa từng ngó”. Nhưng sẵn sàng “mến nghĩa làm quân chiêu mộ” để chống Pháp.

Và cụ Đồ Chiểu cũng tinh anh, bất khuất từ thơ văn tới đời thật. Đó là khi viên Chánh tham biện tỉnh Bến Tre Michel Ponchon ba lần đến nhà ông để khéo léo dụ dỗ, ông đều chối từ. Lần đầu, Ponchon đi với thông ngôn Lê Quang Hiển, ông giả điếc không nghe. Lần sau Nguyễn Đình Chiểu giả đau không tiếp. Khi Ponchon đề nghị trả đất đai ở Tân Khánh cho ông, Nguyễn Đình Chiểu đã trả lời: “Nước chung đã mất, đất riêng còn có sao được?”

Để giờ đây, trang trọng trong khu di tích, đôi câu thơ đối “Chở bao nhiêu đạo thuyền không khẳm/ Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà” vẫn lưu truyền hậu thế. Với người Nam Bộ, Lục Vân Tiên đã bước ra cuộc sống- trở thành biểu tượng đẹp đẽ đại diện cho con người hào hiệp, trượng nghĩa, thủy chung. Tại TP Hồ Chí Minh, một số doanh nghiệp đã đề nghị lập “Giải thưởng Lục Vân Tiên” để tưởng thưởng cho các anh hùng nghĩa hiệp “giữa đường thấy chuyện bất bằng chẳng tha” sẵn sàng xả thân bắt cướp, bênh vực người yếu, thế cô.

Giữa rợp mát màu xanh, tiếng cô hướng dẫn viên thủ thỉ, cụ Phan Minh Trí gật gù: “Thiệt là có phước, tui luôn coi cụ cũng là ông tổ nghề thuốc của tui”.

Từ Khu di tích mộ cụ Đồ Chiểu, ông cụ Trí đã cùng chúng tôi ngồi ôtô qua Phú Lễ, rồi xuống xe ôm đi Bảo Thạnh để được thắp nén hương tưởng nhớ Đại khoa Tiến sĩ đầu tiên của đất Nam Kỳ- cụ Phan Thanh Giản (1796- 1867). Năm 2008, Cục Di sản văn hóa đã có công văn nêu rõ, các nhà sử học đánh giá cao công lao của cụ Phan Thanh Giản trên nhiều lĩnh vực chính trị, ngoại giao, văn hóa. Cụ nổi tiếng thanh liêm, đạo đức.

Cách đó 3km là khu mộ Sùng đức Võ Trường Toản (?- 1792). Cụ là người học rộng tài cao, thông đạt kim cổ. Nhiều học trò của ông nổi tiếng như Trịnh Hoài Đức, Ngô Nhân Tịnh, Lê Quang Định (lúc bấy giờ được gọi là Gia Định tam gia thi),… Khi 3 tỉnh miền Đông Nam Kỳ rơi vào tay giặc Pháp, học trò đã tổ chức di dời hài cốt cụ về làng Bảo Thạnh, Vĩnh Long (nay là Ba Tri, Bến Tre), lúc bấy giờ còn là đất tự do. Văn bia dựng tại mộ do Phan Thanh Giản soạn thảo.

Du lịch, GO! - Theo PHƯƠNG NAM - TRẦN PHƯỚC (Vĩnh Long Online)

Link to full article

Bềnh bồng Lan Hạ

Mùa hè xuống biển. Với bikini, tắm nắng, âm nhạc và bè bạn. Với ngụp lặn, hải sản và nắng gió. Mùa hè Lan Hạ và những khám phá thú vị, bất ngờ.

1. Không quá nhiều người chọn Lan Hạ làm điểm dừng chân, bởi phần lớn du khách đã dừng lại ở Cát Bà. Tuy vậy, di chuyển theo hướng Cát Bà - Lan Hạ - Cát Hải vẫn là một lối đi thuận cả về mặt địa lý, thời gian, không gian.

Nhưng dân “phượt” thì khác. Họ thích kiếm tìm cảm xúc mới bằng một lối đi “ngược”, và chúng tôi đã tiếp cận Lan Hạ từ Cát Hải như thế, xuyên rừng, băng qua những vụng nước xanh ngắt đẹp như mơ, như một “Cửu Trại Câu” của Việt Nam.

Khoảng 2km từ làng Việt Hải ra bến đò Cát Hải, con đường xuyên rừng và sau đó men theo những vịnh nước lặng yên bình và tuyệt đẹp. Một buổi sớm mai tràn ngập nắng tươi và gió nhẹ. Thỉnh thoảng chúng tôi lại gặp những chiếc xe đạp ngược chiều đi từ Cát Hải vào làng Việt Hải, phần lớn là du khách nước ngoài, ai cũng phải dừng lại dọc đường để chiêm ngưỡng vẻ đẹp êm ái và mềm mại của “một góc Lan Hạ”.

2. Chiếc đò chở khách phải đi làm hai chuyến để đưa chúng tôi ra nhà bè trên vịnh. Cách bến đò chừng 20 phút là một vịnh biển khá kín với rất nhiều nhà bè nuôi cá lồng nằm rải rác.

< Đường từ làng Việt Hải ra bến đò.

Giống như một làng chài nhỏ, những căn nhà nổi bập bềnh trên cánh sóng bởi thùng phuy và thùng xốp, một hệ thống dây chằng dây buộc đến khó hiểu, nhưng những lối đi giữa các lồng nuôi hải sản thì thật sự cuốn hút bởi vẻ mộc mạc, một chút hiểm nguy nhưng lại rất gọi mời.

Chiếc bè được nhiều dân đi rỉ tai nhau là bè làm kinh tế của lính hải quân vịnh biển Lan Hạ. Rộng rãi, nhiều lồng cá, có cả phòng nghỉ đêm để các nhóm, đội tổ chức liên hoan, ngắm trăng, hát hò và chuyện phiếm cả ngày lẫn đêm. Muốn ăn gì thì mời ra lồng nuôi hải sản chọn lựa, giá cả phải chăng và các anh lính sẽ trổ tài đầu bếp ngay trên bè để phục vụ du khách. Dịch vụ được đáp ứng, tốt đến bất ngờ.


< “Cửu Trại Câu” của vịnh Lan Hạ.

3. Các bạn tôi vừa lên bè đã nhanh chóng thay đồ bơi để lao mình xuống làn nước trong xanh mát rượi của Lan Hạ. Xa xa, những tàu cá, tàu du lịch vẫn đang di chuyển ngoài vịnh lớn, thỉnh thoảng lại có một đội thuyền kayak khua chèo đi ngang, màu sắc rộn ràng, sống động.

Khoảng vài trăm mét để đến được một bãi cát trắng tinh, nho nhỏ nằm dưới một đảo đá cũng nho nhỏ, xinh xinh trong vô số đảo đá đang nổi bềnh bồng trên vịnh Lan Hạ. Trời xanh, biển xanh tô màu thêm cho vẻ đẹp của một vịnh biển hoang sơ đến say đắm lòng người.


< Thuyền ra bè từ bến đò Cát Hải.

Bất chợt không khí đầy gió và mây ở đâu về kéo sụp bầu trời. Mưa bắt đầu rơi. Mưa trên vịnh biển Lan Hạ, chậm rãi, từ tốn, như tưới mát những tâm hồn đang khao khát được hòa mình vào thiên nhiên đang vẫy vùng trên biển kia. Nằm duỗi mình trên bờ cát, dưới mưa, lắng nghe tiếng gió, tiếng sóng, tiếng biển và tiếng cười bè bạn. Những khoảnh khắc của nhẹ nhõm và bình yên.

4. Tôi không xuống bơi, đơn giản vì tôi không biết bơi. Tôi chạy chân trần trên lối đi ngang dọc trên bè cá, cảm nhận cái bồng bềnh của sóng nước dưới từng bước đi, vừa đi vừa nhòm nhòm vào lồng nuôi hải sản với nào cá giò, cá song, cá hồng và vẹm xanh, tu hài, tự nhủ “ắt sẽ có một bữa đánh chén để đời!”.

Tôi ngồi bệt trên hành lang gỗ nơi có dàn hoa giấy trổ hoa rực rỡ, cuốn sách mở trên tay, đọc nhẩn nha trong khi đợi các bạn đang tắm mưa ngoài biển khơi. Tiếng nhạc “nơi đảo xa” réo rắt như xa như gần. Mấy chú chó con chạy thoăn thoắt trên bè. Một chiếc thuyền đi lấy nước ngọt về đang chuyển nước vào phuy trữ.

< Trên bè cá của vịnh Lan Hạ.

Tôi ngồi đó, giữa bề bộn nhịp sống bè vịnh, mà ngỡ như mình đang có một thế giới, rất riêng…

5. Sau bữa trưa, chúng tôi ngồi uống trà ngay trên lan can bè cá. Góc bên cạnh có một nhóm dân chơi “câu” đến từ Hải Dương đang ngồi chuyện phiếm. Mấy “dân câu” đang mở thùng đồ nghề để giới thiệu về “thú chơi” tao nhã và khá kỳ công với các cô gái. Từ dụng cụ đi câu đến phụ kiện của nghề câu liên quan đến người đi câu như quần áo, giày, mũ, nón.

< Thỏa sức vẫy vùng ở Lan Hạ.

Nghề chơi quả thật cũng lắm công phu. Một thanh niên đang gỡ một chú cá bé ra khỏi lưỡi câu và bảo cô gái đem thả ra biển, anh giải thích: chỉ câu cá to mang về thôi.

Chúng tôi say mê khám phá thú chơi của những người xa lạ. Chọn cho mình một góc xa trên bè, tay buông cần và kiên nhẫn đợi cá đến cắn câu…

Nếu để tìm những giây phút bình yên và thơ mộng, vịnh Lan Hạ xứng đáng là một điểm đến tuyệt vời.

Du lịch, GO! - Theo Băng Giang (Dulich Tuoitre)

Link to full article

Thursday, May 31, 2012

Cảm xúc tháng 4 trên quần đảo Trường Sa

Tóm tắt: 

(ICTPress) - Tôi đã về với đất liền nhưng những gì ở Trường Sa trong tháng 4 này đã ở lại trong tôi và sẽ cùng theo tôi mãi mãi. Ở đâu đó quanh tôi câu “đảo là nhà biển cả là quê hương” vẫn luôn ngân vang.

(ICTPress) - Chúng tôi, những nhà báo Thông tin và Truyền thông, may mắn được thăm quần đảo Trường Sa đúng vào dịp 37 năm ngày giải phóng Trường Sa 29/4/1975 - 29/4/2012. Ra khơi, ra với biển và Trường Sa để thấy thêm tự hào về tổ quốc mình, thêm yêu quân và dân trên quần đảo Trường Sa kiên cường nơi đầu sóng ngọn gió.

Tự hào biển Việt Nam

Mỗi một năm tôi ao ước ra biển một lần có thể chỉ một ngày nhưng với chuyến công tác gần nửa tháng trên biển làm tôi phấn chấn vô cùng. Nhiều giờ trên biển mênh mang tôi càng tự hào sâu sắc biển Việt Nam.

Theo công ước của Liên hợp quốc về Luật Biển năm 1982 thì nước ta có diện tích biển khoảng trên 1 triệu km2, gấp 3 lần diện tích đất liền, chiếm gần 30% diện tích Biển Đông (cả Biển Đông gần 3,5 triệu km2). Vùng biển nước ta có khoảng 3.000 hòn đảo lớn, nhỏ và 2 quần đảo xa bờ là Hoàng Sa và Trường Sa được phân bố khá đều theo chiều dài bờ biển của đất nước, có vị trí đặc biệt quan trọng như một tuyến phòng thủ tiền tiêu để bảo vệ sườn phía Đông đất nước. Một số đảo ven bờ còn có vị trí quan trọng được sử dụng làm các điểm mốc quốc gia trên biển để thiết lập đường cơ sở ven bờ lục địa Việt Nam, từ đó xác định vùng nội thủy, lãnh hải, vùng tiếp giáp lãnh hải, vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa, làm cơ sở pháp lý để bảo vệ chủ quyền quốc gia trên các vùng biển.

Vẻ đẹp của biển Đông

Vùng biển và ven biển Việt Nam nằm án ngữ trên con đường hàng hải và hàng không huyết mạch thông thương giữa Ấn Độ Dương và Thái Bình Dương, giữa châu Âu, Trung Cận Đông với Trung Quốc, Nhật Bản và các nước trong khu vực.

Biển Việt Nam có tiềm năng tài nguyên phong phú. Nguồn lợi hải sản nước ta được đánh giá vào loại phong phú trong khu vực. Ngoài cá biển là nguồn lợi chính còn có nhiều đặc sản khác có giá trị kinh tế cao như: tôm, cua, mực, hải sâm, rong biển… Riêng cá biển đã phát hiện hơn 2000 loài khác nhau, trong đó có trên 100 loài có giá trị kinh tế cao. Đến nay, đã có 15 bãi cá lớn quan trọng, trong đó có 12 bãi cá phân bổ ở vùng ven bờ và 3 bãi cá ở các gò nổi ngoài khơi được xác định. Nguồn lợi giàu có này của biển khơi được tôi cảm nhận qua những lúc đứng trên boong tàu hay lúc tàu neo đậu. Những đàn cá to bơi thành đàn hay những mẻ cá tươi ngư dân đánh bắt được tặng các chiến sỹ ở các đảo có thêm thực phẩm và những nơi nhiều cá đến nỗi nhiều người ví như “Ao cá Bác Hồ”.

Nhà báo Hoàng Liên Sơn, Thông tấn Xã Việt Nam một lần trò chuyện cho tôi biết trước đây anh không thích biển, nay ra biển mới thấy biển đẹp và kì vỹ nhường nào. Đất nước mình có những vùng biển đáng tự hào. Tự hào về ông cha mình từ thời Chúa Nguyễn đã đi thuyền ra khai thác các sản vật trên quần đảo Vạn Lý Trường Sa.

Trường Sa thân yêu

Có đi Trường Sa, tôi mới ngấm và thấm hơn câu “Trường Sa thân yêu”. Trường Sa thân yêu đối với tôi bắt đầu từ màu xanh của cây cối. Từ xa trước khi tàu cập cảng Trường Sa lớn hay sau đó là trước khi vào các đảo nổi, đảo chìm, màu xanh trên các đảo làm chúng tôi thấy thân thương, gắn bó như ở đất liền, như trở về với quê nhà.

Nhà thơ Trần Đăng Khoa, tác giả cuốn “Đảo chìm” nổi tiếng, từng là người lính ở Đảo Thuyền Chài cho biết trước đây bóng của đảo là bóng của người lính. Bây giờ Trường Sa mát mẻ, trù phú như công viên sinh thái. Cây cối mỡ màng.

Ở những đảo nổi, ấn tượng nhìn từ xa nhìn vào là tràn ngập màu xanh của phong ba, bàng vuông, tra, dừa… vững chãi, còn khi vào sâu hơn trong đảo nổi cũng như đảo chìm, chúng tôi ấn tượng bởi những vườn rau xanh. Các chiến sỹ ở đảo đã phủ xanh mọi ngóc ngách có thể để tạo không gian mát mắt giữa nắng, gió biển khơi và để có rau ăn. Tôi còn ấn tượng bởi cứ mỗi lần chúng tôi vào đảo nào, con tàu đưa chúng tôi đến với Trường Sa lại thông báo với chúng tôi tổng kết năm 2011 các chiến sỹ trên đảo trồng được hàng ngàn kilogram rau. Nhiều đảo chìm một năm đã tăng gia được gần 2500 kg rau như Đảo Núi Le, Đảo Thuyền Chài… Đảo An Bang, một đảo có điều kiện tự nhiên đặc biệt, khắc nghiệt, các vườn rau phải xoay theo chiều sóng và chiều gió theo hai mùa trong năm, nhưng các chiến sỹ đã trồng được rau ăn dư dả.

Vườn rau xanh mướt trên đảo An Bang

Ấn tượng tiếp theo trước khi vào đảo còn là những chiếc chong chóng gió, những tấm pin mặt trời. Đâu phải là chàng Đông Ki-sốt trong truyện của Đại văn hào Xécvantec, mà những chiếc chong chóng gió được các nhà khoa học, kỹ thuật viên của Quân chủng Hải quân và cán bộ, chiến sĩ Trường Sa, Tập đoàn Dầu khí quốc gia Việt Nam, Công ty cổ phần Đầu tư và Phát triển năng lượng mặt trời Bách Khoa hỗ trợ kinh phí và công nghệ, đã bắt nắng, gió, những nguồn năng lượng thiên nhiên ưu đãi cho Trường Sa để chuyển hóa thành điện năng. Hơn hai năm thi công lắp đặt công trình, để đến hôm nay tất cả các đảo chìm, đảo nổi, nhà giàn có điện 24/24 giờ chạy bằng năng lượng mặt trời phục vụ quân và dân trên quần đảo Trường Sa. Buổi tối Trường Sa sáng lung linh giữa biển khơi. Trường Sa đang thức, hướng về đất liền.

Đón chúng tôi ngày đầu tiên ở trên quần đảo Trường Sa là quân và dân Trường Sa lớn. Những cái bắt tay, những lời hỏi thăm và cả những cái ôm chầm như những người ruột thịt lâu ngày gặp lại. Cảm xúc cứ dâng trào như những đợt sóng không ngừng mà đợt sóng cao nhất là những lúc chúng tôi đứng ở cột mốc và dưới ngọn cờ Tổ quốc, được xem diễu binh của các lực lượng trên đảo. Ai ai cũng mong chụp được tấm hình ở cột mốc, nhưng với tôi và với nhiều người thăm quần đảo Trường Sa, cột mốc Tổ quốc đã vĩnh viễn ở trong trái tim và trong tình cảm của mỗi người.

Diễu binh trên đảo Trường Sa lớn

Đón chúng tôi, các chiến sỹ ở các đảo còn dành cho chúng tôi những chậu nước ngọt các anh luôn phải chắt chiu, tằn tiện. Những thau nước đầy để ngay cầu tàu, bên cạnh là những bánh xà bông, những chiếc khăn lau trắng dành cho khách rửa tay, rửa mặt sau những giờ trên biển có hơi nước biển mặn dính vào người.

Nhưng trên tất cả với tôi là những cảm xúc về những con người kiên cường ở Trường Sa. Con người tạo nên tất cả, con người tạo nên Trường Sa như hôm nay. Thăm 12 điểm đảo và một nhà giàn, chúng tôi trước chuyến đi tâm niệm là thăm, là chia sẻ, động viên những con người giữa trùng khơi nhưng không phải vậy. Họ, những con người ở biển khơi, lại củng cố niềm tin ở chúng tôi.

Anh Nguyễn Huy Lương, đội trưởng đội đảm bảo không quân trên đảo Trường Sa lớn, còn rất trẻ, khảng khái và quyết tâm khi thấy chúng tôi bịn rịn chia tay: Đất liền cứ yên tâm, không phải lo lắng, ngoài đảo Trường Sa, lực lượng trẻ với nhiệt huyết của tuổi trẻ, tinh thần tự hào của dân tộc, sẵn sàng chiến đấu, hy sinh vì chủ quyền của chủ quyền biển đảo, mảnh đất thiêng liêng của tổ quốc, bảo vệ lãnh hải, đảm bảo cho bà con ngư dân ra đánh bắt cá.

Những ngày sau đó và ở các điểm đảo khác, chúng tôi luôn nhận thấy bầu nhiệt huyết, tinh thần dân tộc nơi các anh, những chiến sỹ biển đảo, nhiều người còn rất trẻ.

Tại đảo Đá Tây, chúng tôi gặp anh Hồ Anh Tuấn, đảo phó mới ngoài tuổi 30, người Yên Thành, Nghệ An. Anh cho biết vợ mới sinh con gái thứ hai được một tháng rưỡi. Anh chưa được gặp mặt con, được xem hình ảnh đứa con gái yêu quý. Anh gần hết một tăng công tác nữa trên đảo, tháng 7 này sẽ về gặp vợ con luôn thể.

Hoàn thành nhiệm vụ trước tiên cũng là quyết tâm của các anh Nguyễn Văn Quyết, đảo Phan Vinh hay Thượng úy Phạm Quốc Phương, Điểm trưởng điểm đảo Tốc Tan C. Anh Quyết có con bị bệnh bẩm sinh chậm phát triển, nay con đã 22 tháng tuổi nhưng đặt đâu nằm đó. Chúng tôi hỏi nếu được tạo điều kiện anh có muốn về sớm với vợ con không? Người chiến sỹ đã từng ở đảo Sinh Tồn, Nam Yết cho biết sẽ hoàn thành nhiệm vụ rồi sẽ trở về. Hàng ngày, anh gọi điện động viên vợ. Thiếu úy Phạm Quốc Phương có con nhỏ vừa mất vì bạo bệnh. Anh không về được. Cảm xúc anh dâng trào khi chúng tôi hỏi thăm nhưng anh vẫn vững vàng qua ánh mắt anh sẽ hoàn thành nhiệm vụ.

Hình ảnh thanh bình ở đảo Trường Sa lớn

Quần đảo Trường Sa với những con người kiên cường như vậy nên tôi đã hiểu tại sao tôi lại có cảm nhận cuộc sống thanh bình quá đỗi ngay từ ngày đầu chúng tôi đặt chân lên đảo. Tôi vẫn nhớ như in, trong buổi chiều gió mát ở Trường Sa lớn sau một cơn mưa bất chợt, hình ảnh người bố đẩy xe đưa hai con vòng vòng và những em bé ở các gia đình nô đùa, tinh nghịch trước cửa chùa Trường Sa lớn. Cũng tại đây, chúng tôi có những giây phút đàm đạo với Đại đức Thích Ngộ Thành. Thầy mới ra đảo nhưng thầy đã thấy nơi đây thân thuộc và thầy cho biết sau khi nói chuyện với chúng tôi thầy còn đi chuẩn bị để trình bày một tiết mục văn nghệ trong buổi giao lưu văn nghệ vào buổi tối giữa đoàn công tác chúng tôi với quân và dân trên đảo. Trong gió biển ban chiều mát rượi, tôi bỗng nhìn thấy cầu vồng bừng lên từ trên gác mái chùa Trường Sa lớn.

Cầu vồng bừng lên trên chùa đảo Trường Sa lớn

Tôi đã về với đất liền nhưng những gì ở Trường Sa trong tháng 4 này đã ở lại trong tôi và sẽ cùng theo tôi mãi mãi. Ở đâu đó quanh tôi câu “đảo là nhà biển cả là quê hương” vẫn luôn ngân vang.

Lan Phương

Ảnh: 
Chuyên mục chính: 
Chuyện dọc đường

Link to full article

H12 - Đoạn kết một chuyến đi...

(Tiếp theo và hết)
Rời bãi đá Hòn Rơm, bọn mình trở ra thị tứ Long Sơn và ghé lại cái quán bánh canh mà trong chuyến trước trước kia đã từng ăn một lần.

Ngày tái ngộ: dù vẫn là quán vỉa hè nhưng thay đổi hết từ bàn ghế, bạt che (trước không có), tủ chạn... và thay luôn cả giá - 35k cho 2 tô tương tự thuở 10k/tô xưa.

< Bình minh sáng hôm sau trên con đường TL706B.

Phố ăn uống về đêm đối diện chợ Mũi Né cũng ghé luôn: trứng vịt lộn, chè đá... và màn cuối là nhâm nhi ly cà phê thơm nồng ở quán Quyên Sương đối diện bùng binh. Quán và cà phê vẫn như thuở nào, giá 8k/ly phê đá (lên 1k) - duy chỉ có cô bưng bê thật có duyên ngày não ngày nao không còn, hỏi ra mới biết cô nàng đi lấy chồng - Vậy là "ván đã đóng thuyền".

< Mũi Né thân thương, Mũi Né đẹp và vẫn còn nhiều chốn mà bọn mình muốn ghé nhưng chưa có dịp...

Bình minh, thời gian trôi nhanh. Thấm thoát cũng đã là đầu ngày thứ 4, ngày bọn mình phải về. Nếu không có vụ phải ghé Gia Ray đóng phạt thì chắc chắn bọn mình không về sớm, cũng không đi QL1A (QL chán pà kố, lại nhiều xe dù gần) mà sẽ chọn lộ trình vòng vo, điên rồ như hồi đi. Vậy nhưng cung về khởi hành lại khá sớm, chỉ tầm 5h là hành lý đầy đủ trên xe, trả phòng và go!

< Những nơi chưa đến được như Mũi Yến Hồng Chính, mỏm đá Tannobi, vực đá đỏ ở đồi cát Trinh Nữ, vực đá đỏ Bồng Lai Tiên cảnh... bao giờ sẽ nằm gọn trong tầm mắt, mình cũng chả biết.

< Lờ mờ những màn sương mỏng khi mình ngoáy nhìn lại nơi chốn đã rời xa...

Chuyện giấy tờ "hành chính" thường khó nhanh chóng được, vậy nên đi sớm để tránh cái sự "quá giờ làm việc" khi đóng phạt ở Gia Ray, phải chờ đến đầu giờ chiều thì phí cả thời gian và sức lực.
< TL706B nhấp nhô theo những triền đồi. Nếu không có sự kiện nhật thực toàn phần ngày 24.10.1995 thì dám chừng đến bây giờ: Mũi Né vẫn còn hoang vu...

Sáng sớm trên con đường "xa lộ" thênh thang (TL706B) thật tuyệt: rất vắng xe, hai bên lề rộng rãi có vài nhóm người chạy thể dục buổi sáng. Con đường trông dài như bất tận với những bồn hoa, lề lót gạch trắng vàng... chạy vòng vèo lên rồi xuống dốc. Mé phải đường cũng là những đồi cát hoang sơ không dấu chân người, quyến rũ khó tả đối với hai cái bụng phượt dẫu rằng đang đói. Chạy mà đầu cứ nhớ về những năm xưa, trước 1990 thì vào đây được chỉ có nước chạy xe Jeep gồng ga qua đồi cát và bụi rậm...

< Qua cầu Phú Hài và cầu Ké, bọn mình vào thị tứ Phan Thiết: một xứ biển phát triển mạnh, sầm uất nhưng cũng thật an bình.

Ghé vào một quan ven đường gần cầu Phú Hài, gọi cơm sườn ra rồi mới hay mình sai lầm! Giá thì không mắc nhưng từ "ngon" lại hoàn toàn xa lạ với những gì họ dọn ra. Vậy nên lùa vài miếng cho có lệ, nhấp ngụm cà phê pha từ "chai cốt" rồi xị mặt, trả tiền và cất cánh - kinh nghiệm cho lần sau không bao giờ tái ngộ cho dù có... miễn phí đi chăng nữa.

< Qua đường Trần Hưng Đạo, Trần Qúy Cáp...

< ... rồi vượt cầu Ông Nhiễu...

< Trước khi đến bùng binh phía Tây Phan Thiết thì bọn mình gặp kiến trúc Ả Rập này. Đây là Khu vui chơi & Giải trí Suối Cát. Khu giải trí có diện tích trên 33ha, được bao bọc dọc theo Sông Cát, tọa lạc ngay cửa ngõ vào TP. Phan Thiết, cách bãi biển Tiến Thành 5 phút xe chạy và bãi biển Mũi Né 15km.

< Còn đây là bùng binh với đường ngang QL1A: quẹo phải thì... đi bụi tiếp còn rẽ trái sẽ "hướng về Sài gòn".

Khu vui chơi này ngày cuối tuần hay lễ thu hút rất đông người dân Phan Thiết. Các gian hàng ẩm thực biển, sân khấu ca múa nhạc ngoài trời cũng như phòng trà Romantic, cà phê ma và dịch vụ thám hiểm 18 tầng địa ngục, khu vui chơi thiếu nhi, khu trò chơi cảm giác mạnh… thường phục vụ hết công suất để đáp ứng nhu cầu của khách tham quan.

< Con đường "xương sống" của nước mình đây: QL1A...

< Thi thoảng lại gặp những cây phượng đỏ rực ven đường báo hiệu mùa hè, mùa của du lịch...

< Trạm thu phí Sông Phan, vậy là sắp vào thị trấn Thuận Nam. E ấp sau trạm là một ngọn núi lớn...
< ... mà chắc bạn nhận ra ngay: núi Tà Cú đó mà. Ảnh là ngã 3 đường vào núi Tà Cú.

Núi Tà Cú cao 649 m, nằm ven Quốc lộ 1A, thuộc thị trấn Thuận Nam, huyện Hàm Thuận Nam, cách Phan Thiết 28 km về phía Nam là một thắng cảnh và là một điểm leo núi của tỉnh Bình Thuận. Nhiệt độ trung bình trên núi  từ 18 đến 22°C.

Để lên tới đỉnh ngọn núi nằm trong khu rừng cấm, du khách có thể cần 2 giờ để vượt qua 2.290 m đường dốc. Bằng Lăng là đoạn dốc cao nhất, nghiêng 45°. Hoặc du khách có thể ngồi mươi phút trong cabin "bay" theo đoạn dây cáp dài 1.600 m ở độ cao 500m, ngắm nhìn khu rừng xanh bao la.

< Ngọn núi nhỏ khác, bên cạnh là chùa Phụng Sơn.

Nằm ở độ cao 563 m (chưa tới đỉnh Tà Cú) là hai ngôi chùa: chùa Trên (Linh Sơn Trường Thọ) và chùa Dưới (Long Đoàn), cùng bậc thang đá cao và những ngọn tháp. Ở đây có bức tượng Phật Thích Ca nằm, làm bằng bê tông, quét vôi trắng dài 49 m.

< QL1A dù là con đường xương sống, ngắn nhất để về Sài Gòn nhưng bọn mình không thích đi. Nói đơn giản là nó không phải là con đường du lịch, không có cảnh đẹp... chỉ có cái thuận tiện.

< Ngã 3 Tân Nghĩa đây: nếu quẹo vào đó là đi La Gi theo QL55, đi QL nhanh và ngắn thật!

< Địa giới hành chính tỉnh Đồng Nai, bây giờ phải cẩn thận chuyện tốc độ để không bị "bắn" thêm lần nữa! Nói vui thôi chứ trên QL: trước nay mình không bao giờ vượt 60km dù đường vắng teo.

< Ngã 3 Núi Le của Gia Ray. Hồi mình nhận biên bản phạt thì biết nơi đóng phạt gần ngã 3, nhưng không phải ở đây mà là ngã 3 Ông Đồn, cách nơi này chừng 3km.

< Đầy những bảng "Tuyến đường thường xuyên kiểm tra tốc độ các loại xe". Trước kia, đi openbus đến khúc Đồng Nai thì các xe thường "bò" chậm kinh khủng. Mà mình cũng đang "bò" dưới 40 do vào khu dân cư.

< Rồi cũng đến nơi "đóng hụi chết", trước khi tới, bọn mình cũng chạy qua Kho bạc - có lẽ đóng tiền tại đấy. 

Trước cơ quan CA có bảng "Cấm chộp ảnh" nên bà xã bắn một phát ơ xa rồi cất máy vào, tránh chuyện lộn xộn không đáng có. Vậy nhưng anh chàng gác cổng vẫn ngó chăm chăm...

Vào nộp biên bản phạt và chờ giữa rừng người vi phạm. Mẹc ơi: vi phạm cho lắm - "của" vào kho sẽ đều đều đây.

< Y như dự đoán: nhận quyết định xử lý rồi thì qua kho bạc đóng phạt. Vừa ra khỏi cửa phòng thì cò già cò trẻ túm lại ngay: "Đưa ông già đàng kia đi đóng, đóng xong mới trả $, chỉ thêm 20k thôi nhưng sẽ nhanh".

Mình từ chối và tự đi. Chuyện "tự đi đóng này khiến mình mất thêm 20 phút chờ đợi bên kho bạc dù chả có ai ngoài "cò". Chuyện tự nhiên là phải thế, vậy nhưng rồi cũng xong! Có lẽ không bao giờ có ngày tái ngộ nơi này, he he...

< Một nhánh rẽ trái đi Sông Ray, nhìn lại nhớ chuyến đi thác thác Hòa Bình (thác Sông Ray) quá.

< Đến thị xã Long Khánh vào lúc 11h18 phút, bọn mình vào đây dùng bữa trưa tại một quán cơm văn phòng. Ngon, giá chỉ 20k/dĩa kèm canh, trà đá.

Chạy vào chợ định mua chôm chôm nhưng giá không rẻ do đầu mùa. Thôi thì cứ "tậu" ở thành phố cho khỏi cảnh chở nặng.

< Tái ngộ dốc "Mẹ Bồng Con". Sau này mới biết đoạn Cẩm Đường không còn khiếp như lúc trước: vậy là sẽ ít dịp đi ngõ Ngã 3 Dầu Giây trong những chuyến phượt sau.

< Lối cũ về Bình Sơn...

Tính ra, chuyến đi "cày đường" chỉ mất 3 ngày rưỡi (keo kiết quá). Lộ trình từ Cát Lái - Nhơn Trạch - QL51 - Long Thành - Bình Sơn - Dầu Giây - Long Khánh - Gia Ray - Võ Đắc - Đức Tài - Võ Xu - Lạc Tánh - Tà Pao - La Ngâu - Đa Mi - Lộc Nam - Lộc Thành - Bảo Lộc - Liên Đầm - Di Linh - Gia Bắc - Phan Thiết - Mũi Né... và từ đó trở về Sài Gòn.
< ... qua những rừng cao su tuyệt đẹp.

Đây là một trong những chuyến mà mình "nuốt đường" nhiều, xúi quẩy và may mắn cũng lắm nhưng vẫn bình an về nhà. Tổng chi phí chuyến đi chừng 2T tính cả đóng phạt, vỏ ruột xe, xăng cộ, ăn uống ngủ nghỉ...
Xem ra cũng bèo phải không bạn?

Về nhà vui và đối đầu khối trục trặc máy tính nên post bài chậm, vậy nhưng lại bắt đầu lui cui tính lộ trình chuyến sau - Lỡ dính bệnh lãng du, lỡ dại dột ham phượt nên cuộc đời khổ vậy đó, hi hi...
Hết
Điền Gia Dũng - Du lịch, GO!

Phần 1 - Phần 2 - Phần 3 - Phần 4 - Phần 5 - Phần 6 - Phần 7 - Phần 8 - Phần 9 - Phần 10 - Phần 11 - Phần 12 cuối

Link to full article